Chao xìn các Thaininh-er!
Hôm nay là một ngày đẹp trời của tháng 6, gió vẫn hát và nắng thì ươm vàng =)) Chắc hẳn nếu không có lí do đặc biệt gì thì các em 2k4 đều đã biết điểm thi và điểm chuẩn của trường mình rồi nhỉ! Đầu tiên, mình xin chúc mừng các bạn, (hừm, nói các bạn thì chuẩn hơn đấy! =)) ) Chào mừng các bạn đến với THPT Thái Ninh, và mong rằng sau này chúng ta sẽ là một gia đình vững mạnh nhất, đoàn kết nhất! Mà có lẽ mình nên chờ đợi khi các anh chị 2k1 thi xong kì thi quyết định rồi mới viết bài tuyên truyền, nhưng thiết nghĩ, lớp học viên mới của Thái Ninh trông có vẻ nhiệt huyết và đáng yêu quá, đắn đo thế nào lại bật máy và "củ hành" cái bàn phím, tự bào chữa rằng: biết đâu các anh chị thấy bài tuyên truyền này lại "dồi dào năng lượng" hơn thì sao nhỉ =)) Bây giờ thì vào vấn đề chính nào!
À mà khoan! Nhất định phải lan man một chút nữa đã, không thể "vào bài" ngay được!
Thái Ninh có lẽ không phải một ngôi trường công lập theo "chuẩn" nước ngoài như các bạn mơ ước, có hội học sinh quản lí và các thứ, nhưng Thái Ninh lại là một trong số ít những trường có đội ngũ giáo viên, học sinh cùng cựu học sinh tâm huyết và "đỉnh" đúng chuẩn. Các bạn, các anh chị trong trường và gần 450 bạn sắp học tại đây, ít nhất là những bạn và anh chị đang đọc bài viết này, đều đã biết tới Thái Ninh Confession, là tâm huyết suốt... ơ mà từ 2014 đến giờ là bao nhiêu năm nhỉ :)))))) thôi, lấy mốc gần gần chút, 2019- 2014= 5, 5 năm ròng của học sinh và cựu học sinh trường. Nhìn vào những con số tương tác, những thành tựu mà TN Cfs mang lại, nhất là những cảm xúc và những thông tin quý báu mà các anh chị admin đã góp nhặt, đã cần mẫn đưa đến chúng ta, chúng ta đều có thể cảm nhận được sự cố gắng, đóng góp to lớn của lớp lớp học sinh trường. Và giờ tới lượt chúng ta, kế thừa, phát huy thành tựu của các anh chị bằng sự cố gắng của mình.
Trong năm ngoái, năm học 2018-1019, CLB Âm nhạc trường THPT Thái Ninh đã được thành lập dưới sự
Thứ Ba, 2 tháng 7, 2019
Thứ Ba, 2 tháng 4, 2019
Này, chào nhé!
Nếu cậu biết chính xác người được nhắn gửi tới là cậu, thì cậu sẽ dễ dàng đoán ra tôi là ai thôi! Còn nếu biết được mình là người nhận mà không biết ai gửi thì chết tiệt, tôi lại vô tình quan tâm đến một thằng đần như cậu, uổng!
Đã từng nghe qua Remember me chứ? Nếu chưa thì mở Zing Me, hay Nhacuatui, hoặc bất cứ page hay web chết tiệt nào mà cậu nghĩ ra được, tìm và nghe liền! Được rồi chứ? Thấm chứ?
Tôi, hay cậu, hay bất cứ ai, đều cũng sẽ có một ngày gặp phải tình cảnh như vậy thôi. Ý là đã tập đi, kiểu gì cũng phải vấp sấp mặt vài đôi lần. "Họ" chính là những cái bậc thềm, những mẩu vỏ chuối hay cái gì đó đại loại vậy, khiến ta ngã sấp mặt! Nhưng người ta có nói gì, cứ kệ họ. Cười cậu? Tôi cười vào mặt họ. Vì cậu thì liên quan quái gì đến họ, sao phải rảnh mỏ mà cười cậu? Cậu không ăn mất miếng nào của họ, họ cũng chẳng nuôi cậu được miếng snack nào, sao phải cười cậu? Cậu chẳng phải một thằng ngốc, không nhạy cảm quá đáng như tôi, nhưng cậu cũng chẳng phải thánh thần gì, chẳng lẽ lại không nóng mặt, thấy... tức ngực trước những lời chỉ trích. dày xéo và đá xoáy?
Tôi có nghĩ tới: cậu rất ghét những lời như thế này, ghét những câu quy chụp như dạy đời người khác của tôi, ghét cách nghĩ và cách tôi nói với cậu, có thể cậu nghĩ nó hạ xuống "chất lượng" của cậu. Nhưng tôi mặc cậu, kệ cậu thích nghe không, tôi vẫn nói: đừng để "họ" ảnh hưởng tới nụ cười của cậu.
Tôi
Nếu cậu biết chính xác người được nhắn gửi tới là cậu, thì cậu sẽ dễ dàng đoán ra tôi là ai thôi! Còn nếu biết được mình là người nhận mà không biết ai gửi thì chết tiệt, tôi lại vô tình quan tâm đến một thằng đần như cậu, uổng!
Đã từng nghe qua Remember me chứ? Nếu chưa thì mở Zing Me, hay Nhacuatui, hoặc bất cứ page hay web chết tiệt nào mà cậu nghĩ ra được, tìm và nghe liền! Được rồi chứ? Thấm chứ?
Tôi, hay cậu, hay bất cứ ai, đều cũng sẽ có một ngày gặp phải tình cảnh như vậy thôi. Ý là đã tập đi, kiểu gì cũng phải vấp sấp mặt vài đôi lần. "Họ" chính là những cái bậc thềm, những mẩu vỏ chuối hay cái gì đó đại loại vậy, khiến ta ngã sấp mặt! Nhưng người ta có nói gì, cứ kệ họ. Cười cậu? Tôi cười vào mặt họ. Vì cậu thì liên quan quái gì đến họ, sao phải rảnh mỏ mà cười cậu? Cậu không ăn mất miếng nào của họ, họ cũng chẳng nuôi cậu được miếng snack nào, sao phải cười cậu? Cậu chẳng phải một thằng ngốc, không nhạy cảm quá đáng như tôi, nhưng cậu cũng chẳng phải thánh thần gì, chẳng lẽ lại không nóng mặt, thấy... tức ngực trước những lời chỉ trích. dày xéo và đá xoáy?
Tôi có nghĩ tới: cậu rất ghét những lời như thế này, ghét những câu quy chụp như dạy đời người khác của tôi, ghét cách nghĩ và cách tôi nói với cậu, có thể cậu nghĩ nó hạ xuống "chất lượng" của cậu. Nhưng tôi mặc cậu, kệ cậu thích nghe không, tôi vẫn nói: đừng để "họ" ảnh hưởng tới nụ cười của cậu.
Tôi
Thứ Bảy, 16 tháng 2, 2019
Mưa, cho tớ gọi cậu như thế có được không?
Vì tớ lần đầu gặp cậu vào một ngày mưa tầm tã, một ngày mưa nặng trĩu những nỗi niềm không của riêng cô cậu học trò nào.
Cậu lơ đễnh nhìn thẳng. Mưa rơi, chảy trên mặt cậu những vệt nước ngoằn ngoèo. Không hiểu sao tớ thấy ánh nhìn đó lạ thật. Nó như trống rỗng, như...tớ không biết nữa, có vẻ như cả thế giới chỉ có mình cậu, không còn ai khác cả, đơn độc.
Tớ như nhìn thấy chính tớ khi xưa, để rồi đôi lông mày tớ nhíu chặt lại. Tớ cảm thấy ở cậu điều gì đó thật khác, nhưng đồng thời cũng là những điểm đặc biệt nhất ở cậu. Nó phân biệt cậu với những người xung quanh, nó giúp cậu trở thành một cơn mưa độc lập và tách biệt, lạnh lẽo và...buồn.
Cậu biết không, thế giới với tớ chỉ có một màu đen, trước cũng vậy, bây giờ cũng vậy.
Cậu hệt như một vệt sáng cuối trời dưới những cuộn mây giông, cuốn hút tớ, nhắc tớ nhớ tới những cảnh quang đãng, sáng sủa và sạch sẽ mà những cơn mưa để lại.
Cậu giúp thế giới của tớ, dẫu vẫn chỉ là một màu đen, nhưng đã không còn đen đặc, không còn mịt mù.
Tớ thích cậu là thật, thương cậu là thật. Tớ thấy chính tớ trong cậu, và do đó tớ thích cậu, cậu nghe có lí hay không?
Hàng ngày tớ vẫn chống cằm nhìn qua cửa sổ lớp học chỉ để thấy cậu đứng trên hành lang, cười đùa cũng có, khóe môi lặng, đăm chiêu cũng có...
Nay mưa tạnh, cậu có thấy tớ đứng ngoài hành lang nhìn sang hay không?
Có lẽ không.
Trời không mưa, nhưng lòng tớ thì mưa, mưa lớn như hôm đầu gặp cậu.
Cậu không đi học, tiu ngỉu.
DTD
12a1
Vì tớ lần đầu gặp cậu vào một ngày mưa tầm tã, một ngày mưa nặng trĩu những nỗi niềm không của riêng cô cậu học trò nào.
Cậu lơ đễnh nhìn thẳng. Mưa rơi, chảy trên mặt cậu những vệt nước ngoằn ngoèo. Không hiểu sao tớ thấy ánh nhìn đó lạ thật. Nó như trống rỗng, như...tớ không biết nữa, có vẻ như cả thế giới chỉ có mình cậu, không còn ai khác cả, đơn độc.
Tớ như nhìn thấy chính tớ khi xưa, để rồi đôi lông mày tớ nhíu chặt lại. Tớ cảm thấy ở cậu điều gì đó thật khác, nhưng đồng thời cũng là những điểm đặc biệt nhất ở cậu. Nó phân biệt cậu với những người xung quanh, nó giúp cậu trở thành một cơn mưa độc lập và tách biệt, lạnh lẽo và...buồn.
Cậu biết không, thế giới với tớ chỉ có một màu đen, trước cũng vậy, bây giờ cũng vậy.
Cậu hệt như một vệt sáng cuối trời dưới những cuộn mây giông, cuốn hút tớ, nhắc tớ nhớ tới những cảnh quang đãng, sáng sủa và sạch sẽ mà những cơn mưa để lại.
Cậu giúp thế giới của tớ, dẫu vẫn chỉ là một màu đen, nhưng đã không còn đen đặc, không còn mịt mù.
Tớ thích cậu là thật, thương cậu là thật. Tớ thấy chính tớ trong cậu, và do đó tớ thích cậu, cậu nghe có lí hay không?
Hàng ngày tớ vẫn chống cằm nhìn qua cửa sổ lớp học chỉ để thấy cậu đứng trên hành lang, cười đùa cũng có, khóe môi lặng, đăm chiêu cũng có...
Nay mưa tạnh, cậu có thấy tớ đứng ngoài hành lang nhìn sang hay không?
Có lẽ không.
Trời không mưa, nhưng lòng tớ thì mưa, mưa lớn như hôm đầu gặp cậu.
Cậu không đi học, tiu ngỉu.
DTD
12a1
Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2018
Thứ Hai, 13 tháng 8, 2018
Tương truyền rằng trong cánh tay phải của Chúa có ẩn tàng bảy cái thiên ấn. Khi Chúa mở bốn cái dấu đầu tiên, sẽ có bốn quái thú hình người cưỡi trên bốn con kỵ mã màu trắng, đỏ, đen và xanh xám; tượng trưng cho sự xâm lược, chiến tranh, đói kém và chết chóc.
Chuyện về “bốn kỵ sĩ của ngày tận thế” đến hủy diệt thế giới được viết trong quyển sách cuối cùng của kinh Tân Ước, đó là cuốn Sách Khải Huyền của Thánh Gioan – có nội chủ yếu nói về những lời tiên tri vào ngày phán xét cuối cùng.
Bốn kị sĩ Khải huyền trong Kinh Thánh-Họ vốn không hề có tên và chỉ được phân biệt dựa trên màu sắc các con ngựa đi cùng cũng như những tai họa mà họ mang đến. Tuy nhiên, người ta thường gọi các kỵ sĩ là Cái Chết, Chiến Tranh, Bệnh Dịch và Nạn Đói.
Chuyện về “bốn kỵ sĩ của ngày tận thế” đến hủy diệt thế giới được viết trong quyển sách cuối cùng của kinh Tân Ước, đó là cuốn Sách Khải Huyền của Thánh Gioan – có nội chủ yếu nói về những lời tiên tri vào ngày phán xét cuối cùng.
Bốn kị sĩ Khải huyền trong Kinh Thánh-Họ vốn không hề có tên và chỉ được phân biệt dựa trên màu sắc các con ngựa đi cùng cũng như những tai họa mà họ mang đến. Tuy nhiên, người ta thường gọi các kỵ sĩ là Cái Chết, Chiến Tranh, Bệnh Dịch và Nạn Đói.
Tứ kỵ sĩ khải huyền : Chiến tranh (War), Cái chết (Death), Dịch bệnh (Pestilence) và Đói khát (Famine) là hiện thân của tận thế, mang đến sự hủy diệt và hỗn mang cho nhân loại. Thế nhưng Kinh Thánh đã quên nhắc đến kỵ sĩ thứ năm: Kyle, người không thể thiếu trong năm anh em.
_________________________
Death là kẻ già nhất. Từ ngàn xưa, con người chết rồi đến với hắn. Giữa hắn và nhân loại là một cuộc chiến không hồi kết. Dù cho con người đã có thể trì hoãn hành động của hắn nhưng Death luôn kiên nhẫn. Hắn biết rằng đến khoảnh khắc cuối cùng, tất cả sẽ trở về tay hắn.
Pestilence là người em của Death. Hắn mang dịch bệnh đến các vùng đất. Làm vấy bẩn Trái Đất bằng bệnh tật và sự tàn lụi, Pestilence mang con người đến người anh của hắn 1 cách chậm rãi và đau đớn. Tuy nhiên nhân loại đã bắt đầu ngăn chặn được Pestilence . Bệnh dịch bị đánh bại bởi công nghệ và hắn cũng đang dần dần tan biến.
Luôn đồng hành cùng Pestilence là Famine, hắn nhắm đến cội nguồn sức khỏe của con người - thức ăn và nhiên liệu. Phá hoại mùa màng và làm thối rữa những hạt giống, những người ở vùng đất mà hắn đi qua đều dần dần kiệt quệ trong đói khát và chẳng sớm thì muộn cũng sẽ phải gặp Death. Nhưng con người cũng phản kháng rất mãnh liệt, họ phát triển các phương thức để làm ra lượng lương thực vượt trội, nhiều đến mức Famine không thể phá hủy hết. Cuối cùng, Famine, cũng như Pestilence, yếu ớt và mờ nhạt dần.
War là người trẻ nhất, thông minh và xảo trá, hắn dùng sức mạnh con người để chống lại chính họ. Xung đột và bất hòa làm con người muốn thể hiện sức mạnh nhiều hơn. Làm việc hiệu quả, hắn mang được rất nhiều sinh mạng cho Death. Thế nhưng sau những lần thành công nhất của hắn, khi chiến tranh gần như hủy diệt trái đất 2 lần, con người tạo ra luật và nương tựa vào nhau để phát triển. Dù không thể chấm dứt hoàn toàn ảnh hưởng của chiến tranh, họ luôn đảm bảo rằng War không thể làm thế giới hỗn loạn như vậy một lần nữa.
Mất kiên nhẫn và nổi giận khi thấy con người đánh bại những người em và cản trở công việc của mình, Death triệu tập người em thứ năm, Kyle.
Kyle là 1 kẻ kỳ lạ trong những người anh em của hắn, lười, ít nói và có vẻ ít quan tâm đến công việc của người anh Death. Cho rằng tên của mình quá dài dòng, nhạt nhẽo và khó gọi, hắn quyết định chọn cái tên khác đơn giản hơn. Kyle trong tiếng Scotland cổ có nghĩa là "Hẹp hòi", cái tên khá lạ với một kỵ sĩ.
"Tất cả những người khác đều đã bị đánh bại hết rồi. Cứ thế này rồi cũng có lúc sẽ đến ta thôi. Làm ơn hãy giúp chúng ta chỉ một lần này thôi." Kyle không nói gì, chỉ đơn thuần gật đầu rồi biến mất.
Khi Death ngồi cạnh những người em đang nằm liệt giường, tất cả chỉ còn chút hơi thở yếu đuối, bỗng dưng một phép màu xảy ra. Ngón tay Pestilence bắt đầu cử động, người hắn đã không chỉ còn da bọc xương nữa. Bệnh dịch lại một lần nữa bùng phát, không còn mạnh mẽ như xưa, nhưng thực sự đã trở lại.
Famine rên rỉ và ngồi dậy. Cũng một lần nữa, mùa màng tàn héo và con người bắt đầu kiệt quệ. Tuy nhiên lần này Famine cảm nhận có điều gì đó không còn đúng, hắn không làm gì hết nhưng con người tự làm chúng chết đói.
War cũng tỉnh lại với một sức mạnh mới. Con người bắt đầu chạy đua vũ trang và chiến tranh đã được nhen nhóm trở lại.Sinh linh vô tội chết trên chiến trường, vợ mất chồng, con mất cha. Binh lính bị đưa vào cuộc chiến bởi giới cầm quyền.
"Ngươi thực đã hồi sinh được chúng nó Kyle ạ. Nhưng ngươi đã làm thế nào vậy?" Death hỏi, thực sự rất ấn tượng với những thứ Kyle làm.
"Ta là Kyle,"Hẹp hòi", người thứ 5 trong ngũ kỵ sĩ. Sinh ra cùng lúc với con người nhưng trước War. Sức ảnh hưởng của ta xuất hiện từ lúc con người đầu tiên nghĩ rằng hắn có thể sống mà không cần giống loài của hắn. "Hẹp hòi" vốn luôn nằm sâu trong tâm trí mỗi con người.
Con người đánh bại được dịch bệnh bằng những phương thuốc thần kỳ. Bây giờ có những kẻ nghĩ rằng những phương thuốc đó lại làm hại chúng, thế thì hãy cứ để chúng hứng chịu cơn thịnh nộ của Pestilence.
Con người vượt qua được nạn đói bằng cách tích trữ lương thực và biến đổi mùa màng. Bây giờ chúng chỉ luôn giữ chứ không cho đi. Chúng sẽ để những người anh em của chúng chết đói. Việc còn lại của Famine sẽ đơn giản hơn.
Con người đánh bại chiến tranh nhờ lòng vị tha, ngoại giao khéo léo và khả năng kiềm chế. Giờ thì chúng trở mặt và dùng bạo lực để giải quyết vấn đề với những người không cùng hội. Chúng biện hộ những cuộc "Thánh chiến" của chúng bằng máu của người vô tội. Bạo lực sẽ sinh ra bạo lực. War sẽ dẫn dắt chúng vào cái vòng xoáy luẩn quẩn đó.
Hẹp hòi là bản chất của con người. Chúng không nghĩ trước khi hành động và chỉ tin những thứ chúng muốn tin.
Ta là Kyle, nếu con người không thể đánh bại ta thì họ sẽ không bao giờ thực sự đánh bại được các kỵ sĩ khác. "
_________________________
Death là kẻ già nhất. Từ ngàn xưa, con người chết rồi đến với hắn. Giữa hắn và nhân loại là một cuộc chiến không hồi kết. Dù cho con người đã có thể trì hoãn hành động của hắn nhưng Death luôn kiên nhẫn. Hắn biết rằng đến khoảnh khắc cuối cùng, tất cả sẽ trở về tay hắn.
Pestilence là người em của Death. Hắn mang dịch bệnh đến các vùng đất. Làm vấy bẩn Trái Đất bằng bệnh tật và sự tàn lụi, Pestilence mang con người đến người anh của hắn 1 cách chậm rãi và đau đớn. Tuy nhiên nhân loại đã bắt đầu ngăn chặn được Pestilence . Bệnh dịch bị đánh bại bởi công nghệ và hắn cũng đang dần dần tan biến.
Luôn đồng hành cùng Pestilence là Famine, hắn nhắm đến cội nguồn sức khỏe của con người - thức ăn và nhiên liệu. Phá hoại mùa màng và làm thối rữa những hạt giống, những người ở vùng đất mà hắn đi qua đều dần dần kiệt quệ trong đói khát và chẳng sớm thì muộn cũng sẽ phải gặp Death. Nhưng con người cũng phản kháng rất mãnh liệt, họ phát triển các phương thức để làm ra lượng lương thực vượt trội, nhiều đến mức Famine không thể phá hủy hết. Cuối cùng, Famine, cũng như Pestilence, yếu ớt và mờ nhạt dần.
War là người trẻ nhất, thông minh và xảo trá, hắn dùng sức mạnh con người để chống lại chính họ. Xung đột và bất hòa làm con người muốn thể hiện sức mạnh nhiều hơn. Làm việc hiệu quả, hắn mang được rất nhiều sinh mạng cho Death. Thế nhưng sau những lần thành công nhất của hắn, khi chiến tranh gần như hủy diệt trái đất 2 lần, con người tạo ra luật và nương tựa vào nhau để phát triển. Dù không thể chấm dứt hoàn toàn ảnh hưởng của chiến tranh, họ luôn đảm bảo rằng War không thể làm thế giới hỗn loạn như vậy một lần nữa.
Mất kiên nhẫn và nổi giận khi thấy con người đánh bại những người em và cản trở công việc của mình, Death triệu tập người em thứ năm, Kyle.
Kyle là 1 kẻ kỳ lạ trong những người anh em của hắn, lười, ít nói và có vẻ ít quan tâm đến công việc của người anh Death. Cho rằng tên của mình quá dài dòng, nhạt nhẽo và khó gọi, hắn quyết định chọn cái tên khác đơn giản hơn. Kyle trong tiếng Scotland cổ có nghĩa là "Hẹp hòi", cái tên khá lạ với một kỵ sĩ.
"Tất cả những người khác đều đã bị đánh bại hết rồi. Cứ thế này rồi cũng có lúc sẽ đến ta thôi. Làm ơn hãy giúp chúng ta chỉ một lần này thôi." Kyle không nói gì, chỉ đơn thuần gật đầu rồi biến mất.
Khi Death ngồi cạnh những người em đang nằm liệt giường, tất cả chỉ còn chút hơi thở yếu đuối, bỗng dưng một phép màu xảy ra. Ngón tay Pestilence bắt đầu cử động, người hắn đã không chỉ còn da bọc xương nữa. Bệnh dịch lại một lần nữa bùng phát, không còn mạnh mẽ như xưa, nhưng thực sự đã trở lại.
Famine rên rỉ và ngồi dậy. Cũng một lần nữa, mùa màng tàn héo và con người bắt đầu kiệt quệ. Tuy nhiên lần này Famine cảm nhận có điều gì đó không còn đúng, hắn không làm gì hết nhưng con người tự làm chúng chết đói.
War cũng tỉnh lại với một sức mạnh mới. Con người bắt đầu chạy đua vũ trang và chiến tranh đã được nhen nhóm trở lại.Sinh linh vô tội chết trên chiến trường, vợ mất chồng, con mất cha. Binh lính bị đưa vào cuộc chiến bởi giới cầm quyền.
"Ngươi thực đã hồi sinh được chúng nó Kyle ạ. Nhưng ngươi đã làm thế nào vậy?" Death hỏi, thực sự rất ấn tượng với những thứ Kyle làm.
"Ta là Kyle,"Hẹp hòi", người thứ 5 trong ngũ kỵ sĩ. Sinh ra cùng lúc với con người nhưng trước War. Sức ảnh hưởng của ta xuất hiện từ lúc con người đầu tiên nghĩ rằng hắn có thể sống mà không cần giống loài của hắn. "Hẹp hòi" vốn luôn nằm sâu trong tâm trí mỗi con người.
Con người đánh bại được dịch bệnh bằng những phương thuốc thần kỳ. Bây giờ có những kẻ nghĩ rằng những phương thuốc đó lại làm hại chúng, thế thì hãy cứ để chúng hứng chịu cơn thịnh nộ của Pestilence.
Con người vượt qua được nạn đói bằng cách tích trữ lương thực và biến đổi mùa màng. Bây giờ chúng chỉ luôn giữ chứ không cho đi. Chúng sẽ để những người anh em của chúng chết đói. Việc còn lại của Famine sẽ đơn giản hơn.
Con người đánh bại chiến tranh nhờ lòng vị tha, ngoại giao khéo léo và khả năng kiềm chế. Giờ thì chúng trở mặt và dùng bạo lực để giải quyết vấn đề với những người không cùng hội. Chúng biện hộ những cuộc "Thánh chiến" của chúng bằng máu của người vô tội. Bạo lực sẽ sinh ra bạo lực. War sẽ dẫn dắt chúng vào cái vòng xoáy luẩn quẩn đó.
Hẹp hòi là bản chất của con người. Chúng không nghĩ trước khi hành động và chỉ tin những thứ chúng muốn tin.
Ta là Kyle, nếu con người không thể đánh bại ta thì họ sẽ không bao giờ thực sự đánh bại được các kỵ sĩ khác. "
Thứ Ba, 31 tháng 7, 2018
,...
Sinh ra để bị ruồng bỏ, thả trôi sông năm lần đều có quý nhân phù trợ, rốt cuộc trở về vẫn chỉ để bị bỏ rơi...
-------------------------
Gió ơi gió ơi, thổi mãi thế không mệt sao?
Mây ơi mây ơi, cứ trôi mãi thế tới bao giờ mới dừng lại?
Trăng ơi trăng ơi, cả kiếp trốn mặt trời, trốn hoài trốn mãi, tới bao giờ ngươi mới hết chạy khỏi chàng ta?
Bên bờ suối ngát hương tử đằng, một thiếu niên tuổi 15 ngồi tựa vào gốc cây thô nhám, ngón tay vô thức vẽ lên mặt nước những đường nét không hoạch định, khóe môi cong lên không chút khôi hài.
Có tiếng ngâm nga khe khẽ như khánh bạc vẳng lại, hòa với tiếng suối reo róc rách qua kẽ đá bóng láng.
Thiếu niên kia ngừng nghịch nước, ngẩng mặt nhìn lên những chùm hoa tím biếc trên đầu. Dưới hàng mi dày và cong là một đôi ngọc tím huyễn hoặc lạ kì, hoàn toàn không phải do ánh phản chiếu từ loài hoa đặc biệt thơm kia.
Một, hai, rồi nhiều đốm sáng trắng tinh khiết ẩn hiện trong vòm lá, từng khắc tựu hình lại, sáng bừng dưới nền trời đem đặc. Thiếu niên mắt tím không ngạc nhiên, đưa tay bứt một ngọn cỏ linh lan, thản nhiên như không.
Đó là lúc hắn xuất hiện.
Hắn xua tan sự cô độc của thiếu niên kia, hắn là hình ảnh phản chiếu của một tia vui thích, một tia vui thích duy nhất trong mắt cậu.
Nhưng hắn là một yêu thần, một sự hiện thân không được bất kì sự đồng tình nào của phụ hoàng.
Bản thân cậu đã không hề bình thường, không thể chơi với một kẻ bất thường nữa nếu như còn muốn được mọi người trong hoàng cung chấp nhận.
Nhưng cậu lại rung động với hắn, lại trở thành một kẻ đoạn tụ trong vòng tay hắn.
Đêm cậu vì bảo vệ mẫu thân khỏi Ninh Hoàng hậu, đêm cậu bị đánh tới thừa sống thiếu chết, đêm hắn bất chấp tất cả đưa cậu lên núi Côn Lôn trị thương cho cậu, đêm cậu thừa nhận mình yêu hắn, cũng là đêm mà cậu biết tất cả sự thật.
Thì ra cậu không phải một tiểu hoàng tử tàn phế, một kẻ mà ai ai cũng rẻ rúm, khinh thường, thậm chí còn sợ hãi khi giáp mặt, một tiểu hoàng tử chẳng có ai cảm thông, kẻ mà thà rằng đưa công chúa út lên làm nữ vương cũng không ai thèm dòm ngó tới, kẻ mà đã sống 14 năm trong sự cô độc của chốn hoàng cung lạnh lẽo đến ghê người...
Thì ra cậu không phải một tiểu hoàng tử tàn phế, một kẻ mà ai ai cũng rẻ rúm, khinh thường, thậm chí còn sợ hãi khi giáp mặt, một tiểu hoàng tử chẳng có ai cảm thông, kẻ mà thà rằng đưa công chúa út lên làm nữ vương cũng không ai thèm dòm ngó tới, kẻ mà đã sống 14 năm trong sự cô độc của chốn hoàng cung lạnh lẽo đến ghê người...
Bản thân cậu là một thái tử của Thiên Cung, là kẻ mà hết kiếp nạn này sẽ trở thành vị Thần quân anh minh nhất mực.
Nhưng hắn là Qủy Vương của Âm tào, là kẻ thù không độ trời chung với Thiên tộc.
Nhưng hắn là Qủy Vương của Âm tào, là kẻ thù không độ trời chung với Thiên tộc.
Và cậu hận hắn, hận hắn một tay suýt xóa sổ gia tộc cậu, biến cậu thành con hắc long duy nhất còn sót lại nơi tiên giới.
Là lỗi của Ti Mệnh đã sếp đặt số kiếp này?
Là lỗi của Mạnh Bà đã tạo ra thứ canh mê đắm ấy?
Là lỗi của đám thượng thần không trông coi vị Thần quân tương lại là cậu?
Cậu đã yêu hắn, yêu đến ngu muội, yêu đến không còn đủ sức xuống tay nữa.
Và hắn đang đứng trước mặt cậu, người đầy những vết thương tướp máu khi giao chiến với các thượng thần, đứng bất động, rồi đưa mắt phượng bi thương nhìn cậu.
Gía như cậu đã quên mất hắn từng xảo quyệt như thế nào.
Gía như cậu đã quên hắn có nhan sắc khuynh đảo chúng sinh như thế.
Gía như cậu đã quên mất trước đây cũng đã từng bị hắn lợi dụng.
Gía như tất cả đều bị cậu quên lãng, sẽ không có gì phải đau khổ như thế này.
Cậu nắm chặt tay cây Họa Vân kiếm, nắm rất chặt, nhưng không hiểu sao vân không kìm nổi những cơn run rẩy không dính dáng gì đến tiết buốt giá căm căm trên đỉnh núi tuyết phủ vạn tuổi.
Hắn vẫn đứng đó, những đường nét như ngọc tạc càng lúc càng thêm ủy khuất. Máu từ những vết thương hở miệng thấm qua bạch y tựa những bông bỉ ngạn đỏ đến chói mắt, từng lúc vẫn cứ nở rộ khắp người.
Cậu xoay người, hạ giọng: "Tru Tiên đài"
Ánh mắt tối sầm bi ai, không một thượng thần nào trông thấy.
Lời của cậu là lời của trời, hắn chỉ có thể nhếch miệng.
Mười mấy thượng thần lại gần đều bị hắn đánh bật ra xa, không ai có thể tiếp cận hắn.
Lời của cậu là lời của trời, hắn chỉ có thể nhếch miệng.
Mười mấy thượng thần lại gần đều bị hắn đánh bật ra xa, không ai có thể tiếp cận hắn.
Hắn muốn tự mình bước đi, tự mình chuộc lại nhưng gì đã làm với cậu.
Rốt cuộc yêu cậu vẫn là một sai lầm.
Máu nhuộm bạch y thanh khiết thành phượng y đẹp tới tà mị.
Tru Tiên Đài...
Đáng, đáng lắm.
Hắn ngửa mặt lên trời cao, bật cười.
Tiếng cười như khánh bạc.
Hắn quay lưng lại với cái đài cao ngất bị lấp trong mây ấy, lùi từng bước một.
Cậu ở đâu chốn này?
Chỉ có quay mặt thế vậy, hắn mới có thể biết khi nào cậu đến xem hành quyết.
Nhưng cậu ghê tởm hắn, thì đến làm gì?
Phượng y đỏ rực thiên cung, cháy mắt như lửa cuồn cuộn, bủa vây lấy màu da tuyết của hắn.
Trong đôi mắt đen của hắn, bất chợt xuất hiện một ánh tím biếc, xa xăm...
Hắn mỉm cười.
Người đã đến...
___
- Sở Đổng, ngươi xem, đóa hoa tuyết này đẹp không?
- Đẹp bằng ta không?
- Đương nhiên là không! Trong mắt ta, ngươi là đẹp nhất!
- Khéo sủng nịnh!
- Sở Đổng, bao giờ ta trở thành Quân thượng, nhất định sẽ lấy ngươi làm nam hậu!
- Không thèm!
- Vậy ngươi muốn sao?
- Ta muốn làm Quân thượng, cho ngươi làm Nam hậu!
__
- Sở Đổng, ngươi ở đâu?
- Ta ở đằng này!
- Sao ta không thấy?
- Ta trốn giỏi lắm đúng không?
- Mau ra đi mà Sở Đổng!
-Tự tìm ta đi ha ha ha!
- Được! Ta mà thấy ngươi, nhất định sẽ bắt ngươi làm nam hậu!
-----------
Sở Đổng, ngươi ở đâu?
Sở Đổng, ngươi ở đâu?
Ở đâu?
----------
Vạn kiếp đợi, vạn kiếp chờ,
Bỉ ngạn tàn lại nở
Lá hết héo lại xanh
Chỉ chờ có một ánh nhìn duy nhất, chỉ chờ có một người duy nhất.
Song vạn kiếp cũng không thể chờ được.
Bỉ ngạn tàn lại nở
Lá hết héo lại xanh
Chỉ chờ có một ánh nhìn duy nhất, chỉ chờ có một người duy nhất.
Song vạn kiếp cũng không thể chờ được.
Tru tiên tích tụ chướng khí
Hệt như lòng người tích tụ những sân hận
Có điều Tru tiến không phải lòng người, sa vào không có chút ấm áp nào cả.
Hệt như lòng người tích tụ những sân hận
Có điều Tru tiến không phải lòng người, sa vào không có chút ấm áp nào cả.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)