Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2018


Hán Ai Đế và Đổng Hiền – mối tình đoạn tụ lãng mạng bi thương (Phần I)

 Hán Ai Đế
Dưới sự bảo trợ của Lưu Hân, Phi Yến thoát tội. Nhưng trớ trêu thay, Lưu Hân không đam mê nữ sắc mà lại đam mê nam sắc. Mặc dù cưới vợ từ khi rất trẻ, Lưu Hân vẫn tỏ ra quyến luyến Đổng Hiền. Hán Ai đế Lưu Hân đem lòng yêu một thanh niên tuấn tú tên là Đổng Hiền, đến mức định đem cả thiên hạ giao cho sủng nam của mình.
Do Lưu Ngao không có con, Lưu Hân – một hòang thân – được chọn kế vị. Triệu Phi Yến được phong làm Thái hậu, còn Vương Chính Quân được phong Thái hòang thái hậu. Sở dĩ như vậy là do Phi Yến có công trong việc đề bạt Lưu Hân( Hán Viên Đế). Sau cái chết của Hán Thành Đế, Hợp Đức tự sát, vụ án bị bỏ dở. Nay trong triều có nhiều người muốn khơi dậy những tội ác tày trời mà Phi Yến đã nhúng tay vào. Nhưng Lưu Hân muốn bỏ qua tất cả để trả ơn sự cất nhắc của Phi Yến. Vị vua này chỉ rút tước hầu của Triệu Khâm, con trai Triệu Gíam – cha nuôi của chị em họ Triệu và biếm trích cả gia tộc này đến Liêu Tây. 
Dưới sự bảo trợ của Lưu Hân, Phi Yến thoát tội. Nhưng trớ trêu thay, Lưu Hân không đam mê nữ sắc mà lại đam mê nam sắc. Mặc dù cưới vợ từ khi rất trẻ, Lưu Hân vẫn tỏ ra quyến luyến Đổng Hiền. Hán Ai đế Lưu Hân đem lòng yêu một thanh niên tuấn tú tên là Đổng Hiền, đến mức định đem cả thiên hạ giao cho sủng nam của mình. Hồi Ai đế còn là thái tử, Đổng Hiền không được chú ý nhiều. Mấy năm sau, anh ta được Ai đế tình cờ nhìn thấy, và nhận ra chỉ mấy mấy năm không gặp mà Đổng Hiền đã tuấn tú hẳn lên, nếu đem so với những cung nữ phấn sáp trong lục viện  thì anh ta còn kiều diễm hơn. Ai đế không cầm được sự vui mừng, lệnh cho Đổng Hiền theo sau mình để hầu hạ. Từ đó Ai đế ngày càng sủng ái Đổng Hiền, ngồi cùng xe, ngủ cùng giường, làm gì cũng không rời xa Đổng Hiền. 
Vua còn phong cho Đổng Hiền làm Hoàng Môn Lang, bắt Đổng Hiền lúc nào cũng phải ở bên cạnh mình. Cha Đổng Hiền cũng được thăng lên Bá Lăng Lệnh rồi Quang Lộc đại phu, đều là những chức quan to dưới thời nhà Hán.Đổng Hiền không chỉ có khuôn mặt của một mỹ nhân mà từ ngôn ngữ đến cử chỉ đều giống phụ nữ, tính tình dịu dàng, giỏi quyến rũ. Cũng vì thế Ai đế rất cưng chiều Đổng Hiền. Hai người luôn luôn quấn quýt đến nỗi một lần Lưu Hân thức giấc trước, Đổng Hiền còn ngủ, đầu gối lên tay áo Lưu Hân. Sợ Đổng Hiền mất giấc nồng, Lưu Hân dùng dao cắt tay áo. Câu chuyện này trở thành điển cố “đoạn tụ” nổi tiếng.
Nhưng Lưu Hân chỉ làm vua được 7 năm thì mất, khi mới 26 tuổi, không có con nối ngôi.  Vương Mãng quay trở lại nắm quyền lực và tham chính. Khi chấp chính, Vương Mãng tìm cách hạ bậc Hoàng thái hậu của Triệu Phi Yến, nghĩa là vẫn còn danh xưng Hòang hậu. Bị biếm trích ra Bắc cung, rồi sau đó bị phế làm thứ dân, Phi Yến quyết định chọn cái chết bằng rượu độc. Như vậy, cả hai chị em họ Triệu đã sống và chết như nhau. Điều đáng chú ý là sau khi Hợp Đức qua đời, Phi Yến không còn khả năng tung hoành nơi hậu cung nữa. 
Ngay từ khi Triệu Hợp Đức vào cung, mọi người kinh ngạc trước sắc đẹp của nàng. Riêng Trác Phương Thành nhận xét: “Sắc đẹp này sẽ làm tiêu tan sự nghiệp nhà Hán!”. Qủa vậy, vì bị sắc đẹp của chị em họ Triệu làm mờ mắt mà Hán Thành Đế không có con kế vị. Khủng hỏang này kéo theo một loạt sự kiện báo hiệu sự băng hoại của vương triều vĩ đại này. Sau cái chết của Lưu Hân – vị vua đồng tính, hòang thất chọn Lưu Kỳ Tử mới 9 tuổi lên kế vị. Nhưng vị vua này bị đầu độc chết năm 14 tuổi. Sau đó Vương Mãng lập Lưu Anh mới 2 tuổi lên ngôi và tự xưng là Gỉa hòang đế. Rồi chẳng bao lâu, Vương Mãng xưng đế, chấm dứt 210 năm trị vì thiên hạ, trải qua 20 đời vua của nhà Hán. 

15 thoughts on “Hán Ai Đế và Đổng Hiền – mối tình đoạn tụ lãng mạng bi thương (Phần I)

  1. Trong tất cả nam sủng của Trung hoa chỉ có Hàn Tử Cao và Đổng Hiền là đc xếp vào hàng mỹ nhân khuynh thành làm hoàng đế điên đảo. Theo mình nhận xét thì cuộc đời Đổng Hiền như ngôi sao băng lóe sáng trong vòng 4 năm rồi tắt ngấm, có lẽ do Hán Ai Đế chết trẻ nên ko ai biết cuôc tình này sẽ như thế nào. Có thể Lưu Hân sẽ bỏ lại ngai vàng cùng ng yêu du ngoạn khắp nơi, thiên trường địa cữu bên nhau hay là Đổng Hiền tuổi cao sắc kém sẽ bị thất sủng… ” Tự cổ quân vương đa bạc tình” dù sao cũng công nhận đây là một trong những chuyện tình đẹp nhất Trung Quốc:
    AI thich những câu chuyện tình đoạn tụ có thật thì vào đây 🙂:http://lachucung.wordpress.com/ngoa-van-kieu/trung-hoa-nam-s%E1%BB%A7ng-truy%E1%BB%81n-k%E1%BB%B3/
  2. Pingback: Mai Diên Vĩ

Tình yêu nào cho ý kiến a ~


Hán Ai Đế và Đổng Hiền – mối tình đoạn tụ lãng mạng bi thương (Phần II)

Đổng Hiền
Đổng Hiền là nhân vật chính trong câu chuyện “tình yêu cắt áo” của Hán Ai Đế rất nổi tiếng. Ai Đế vì Đổng Hiền đã cam tâm tình nguyện bỏ đi không ít những người đẹp trong hoàng cung để sủng ái một mình ông ta, thậm chí còn muốn đem giang sơn nhường lại cho ông ta. Mối tình giữa họ trở thành hình mẫu cho những người đồng tính luyến ái ở đời sau.
Đổng Hiền tự là Thánh Khanh người vùng Vân Dương. Cha là Đổng Cung từng làm đến chức ngự sử. Vào thời đó, Đổng Hiền còn là một người hầu bên cạnh thái tử. Ban đầu, Đổng Hiền không được chú ý nhiều. Cho đến một hôm, Đổng Hiền đang làm việc trong cung, đúng lúc dừng lại ở trước điện thì Ai Đế, khi đó đã là hoàng đế nhìn thấy. Chỉ nhìn một cái, Ai Đế đã phát hiện, dường như mấy năm không gặp vì Đổng Hiền đã trưởng thành và tuấn tú hẳn lên và đem so với những cung nữ phấn sáp trong lục viện anh ta còn kiều diễm hơn. Ai Đế không cầm được sự vui mừng lệnh cho Đổng Hiền theo sau mình hầu hạ. Từ đó Ai Đế đối với Đổng Hiền ngày càng sủng ái hơn. Ngồi cùng xe, ngủ cùng giường, làm gì cũng không rời xa Đổng Hiền. Ông ta còn phong cho Đổng Hiền làm Hoàng Môn Lang, bắt Đổng Hiền lúc nào cũng phải ở bên cạnh mình. Cha của Đổng Hiền là Đổng Cung cũng được thăng lên Bá Lăng Lệnh rồi Quang Lộc đại phu.
Theo sử sách còn ghi chép lại, Đổng Hiền không chỉ có khuôn mặt giống mỹ nữ mà từ ngôn ngữ cử chỉ đều giống phụ nữ, “tính tình dịu dàng”, “giỏi quyến rũ”. Vì thế Ai Đế ngày càng súng ái Đổng Hiền hơn. Có một lần ngủ trưa, Đổng Hiền gối lên cánh tay áo của Ai Đế mà ngủ. Ai Đế muốn quay người nhưng cũng không muốn làm tỉnh giấc của Đổng Hiền nên lấy kiếm cắt đứt cánh tay áo của mình. Người đời sau gọi mối tình đồng tính là “mối tình cắt tay áo” cũng là có nguồn gốc là điển cố này.
Sau sự kiện đó, Đổng Hiền biết rằng hoàng đế có lòng yêu thương mình thật sự nên vô cùng cảm động. Nhưng để tránh những sự việc như thế tái diễn, ông ta tổ chức một cuộc cải cách y phục trong hoàng cung. Ông ta là người đi đầu trong việc mặc loại y phục tay bó tà ngắn, vừa hoạt động thuận lợi, dễ dàng không giống tập quán trang phục của triều Hán về trước, lấy việc mặc áo lót rộng và ống tay dài làm đẹp. Cách cải cách này của Đổng Hiền trở thành một trào lưu trong hoàng cung. Các cung nữ phi tần đều tranh nhau học theo cách mặc của ông ta, cắt ống tay áo mặc một bộ đồ giản tiện và cho đó là mốt thời thượng.
Để biểu hiện sự sủng ái của mình đối với Đổng Hiền, Ai Đế còn phong Đổng Cung là đại thần là một chức quan chuyên lo gỗ đá cho các công trình xây dựng. Ai Đế còn lệnh cho Đổng Cung xây dựng cho Đổng Hiền một tư dinh mới thật tráng lệ, quy mô vượt hơn hẳn các vị đại thần. Những ngọc lạ châu quý trong cung đều để cho Đổng Hiền tự chọn lấy, thậm chí nhiều đồ dùng của vua như giày, quần áo và xe ngựa đều dùng chung với Đổng Hiền. Vợ và em của Đổng Hiền nhiều lần được ban thưởng mà không rõ lý do vì sao.
Ân sủng trong nội cung còn chưa đủ, Ai Đế còn muốn người được mình yêu thương có một địa vị đứng đầu trong triều chính. Ai Đế muốn phong Đổng Hiền tước hầu nhưng mãi vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp. Sau đó vừa lúc thừa tướng Vương Gia chết, trong triều giảm đi một thế lực phản đối Đổng Hiền, Ai Đế đã bãi miễn chức Đại tư mã đang do một người họ ngoại đảm nhiệm, phong cho Đổng Hiền chức Đại tư mã. Đây là chức quan cao nhất trong triều đình nhà Hán.
Đổng Hiền mới bước vào tuổi 22 mà đã đạt đến chức vị đó, quyền lực rất lớn, cơ hồ đã có thể chia đôi thiên hạ cùng với hoàng đế. Theo sử sách còn ghi chép lại thời đó có một vua của Hung Nô đến Trung Quốc để triều kiến hoàng đế triều Hán. Ông ta thấy người giữ chức Đại tư mã quyền lực nhất triều lại là một thiếu niên mỹ mạo tuấn tú, bất giác cảm thấy kinh hãi vô cùng. Khi ông ta hỏi dò, hoàng đế mới đáp rằng: “Tuy Đại tư mã tuổi còn rất trẻ nhưng là người hiền đức nhất nước này. Vì tài năng mới được thăng chức vị cao như vậy”. Kết quả là, Thiền Vu của Hung Nô tin đó là sự thật mới kính cẩn hướng về phía Đổng Hiền hành đại lễ còn chúc mừng hoàng đế triều Hán có được một hiền thần tuổi rất trẻ như Đổng Hiền.
Sau đó, tình yêu của Ai Đế tựa hồ như không cồn biết làm thể nào để tỏ sự sủng hạnh đặc biệt của mình đối với Đổng Hiền. Có một ngày, Ai Đế mở yến tại điện Kỳ Lân cùng chư thần, sau khi uống vài cốc rượu, đột nhiên Ai Đế nhìn Đổng Hiền bằng đôi mắt đầy thâm tình rồi cười nói rằng: “Trẫm muốn theo vua Nghiêu vua Thuấn thực hiện việc nhường ngôi, liệu có được không?”. Ý của câu này chính là Ai Đế muốn học theo cách làm của các vua thời trước lấy ngôi vị của mình nhường lại cho Đổng Hiền. Một câu nói của thiên tử khiến cả triều văn võ bá quan ngỡ ngàng, nói cũng không thành lời.
Đợi khi các đại thần tỉnh lại, một người mới tiến lên phía trước nói: “Thiên hạ này là thiên hạ của Cao hoàng đế chứ không phải là thiên hạ của bệ hạ. Bệ hạ chỉ là người kế thừa lại thiên hạ này của tổ tông mà thôi. Nếu truyền lại ngôi vị thì chỉ có thể truyền lại cho con cháu đời đời mà thôi. Bệ hạ là vua một nước, cần phải biết rằng thiên tử không nói đùa, cho nên ngàn vạn lần không nên nói những lời như vậy!”. Ai Đế nghe lời nói này, im lặng không nói thêm lời nào nữa nhưng hiển nhiên là không còn hứng thú gì. Ai Đế lệnh đuổi người đó ra khỏi bữa tiệc về sau có mở yến tiệc cũng không cho ông ta tham gia nữa.
Ai Đế khi đó còn rất trẻ nhưng đã sớm nghĩ đến những ngày sau khi mình chết đi sẽ không còn Đổng Hiền nữa, thấy rất thương tâm. Ai Đế bèn lệnh cho các đại thần xây dựng bên cạnh lăng mộ của mình một phần mộ khác để chuẩn bị sau này nếu Đổng Hiền có chết thì sẽ an táng bên cạnh phần mộ của mình. Ý muốn của ông ta là sau khi chết cũng muốn được chôn cùng người yêu của mình, “sống thì cùng giường, chết thì cùng huyệt”. Nhưng điều đó là không thể được, ngày họ phải chia tay đã sớm đến. Tháng 6 năm Nguyên Thọ thứ hai, Ai Đế mới chỉ 26 tuổi mắc bạo bệnh mà chết. Thái hoàng thái hậu để cho Vương Mãng làm chủ triều chính. Vương Mãng cực lực phản đối Đổng Hiền, không muốn để cho ông ta tiến cung. Đổng Hiền cũng biết mình gặp đại họa đến nơi rồi, vì thế ông ta và vợ con cùng tự sát tại nhà để tránh hậu hoạn và cũng là chết để đáp lại mối tình của Ai Đế dành cho mình. “

Vài lời chủ blog: Cuộc đời con người chẳng qua chỉ trăm năm, cầu danh cầu lợi cũng sẽ như giấc mộng Nam Kha mà thôi, chỉ cầu người yêu ta, thế là đủ rồi. Mong muốn yêu và khát khao được yêu là cảm xúc cơ bản của con người, Hán Ai Đế – Đổng Hiền, yêu nhau và bên nhau là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Tuy nhiên, Hán Ai Đế trầm luân nam sắc, vì một người Đổng Hiền hủy cơ nghiệp trăm năm; tình yêu của quân vương không sai nhưng hành động là hoàn toàn trái. Giả như thái bình thịnh trị, dân khang vật phụ thì mối tình này liệu có kết thúc bi thảm như thế? Ôi, tất cả chỉ là giá như. Dẫu sao thì mối tình đoạn tụ cũng là mối tình đẹp và bi thảm nhất trong lịch sử Trung Hoa.

5 thoughts on “Hán Ai Đế và Đổng Hiền – mối tình đoạn tụ lãng mạng bi thương (Phần II)

  1. Đổng hiền thật sung sướng a,đc Hán Ai Đế cưng chiều như vậy,chỉ tiếc là hạnh phúc kết thúc quá sớm và cả nhà Đổng Hiền phải chết thảm
  2. Tức cảnh sinh tình :)))) Cũng ham hố lưu lại cảm nhận nha ~
    Hán Ai Đến và Đổng Hiền , khách quan mà nói đây là câu chuyện tình của hôn quân và nam nhan họa thủy , vô cùng khốn nạn với vạn dặm giang sơn , bách tính trăm họ , cái tát mạnh mẽ vào lễ giáo cổ đại . Cơ mà chả sao cả , con gái là động vật cảm tính , mình chỉ thấy cảm động mà thôi . Không quản loạn thế phân tranh mưu quyền đoạt lợi ,không quản ánh mắt thế nhân hậu bối chỉ biết lưỡng tình tương duyệt trong lòng người có ta , trong lòng ta có người . Vì người nguyện thành hôn quân , vì người chẳng sợ tiếng xấu lưu sử sách, Hán Ai Đế , Ai này nghe chẳng phải thật giống một tiếng Ái sao ?(Ngộ chỉ chém bừa theo phiên âm hán việt thôi , tiếng bông một mống cũng không biết đâu , gạch đá thỉnh tới chỗ khác=,.=) Nhất là lúc Hán Ai Đế chết , nói thật , ngày xưa tuẫn táng nhiều hơn cả cơm bữa , tại sao Hán Ai Đế không bắt Đổng Hiền tuẫn táng ? Xin lỗi mình đọc ít sách chỉ nghĩ được vì một chữ yêu thôi . Yêu là một chữ.

Tình yêu nào cho ý kiến a ~

 khuynh đảo ngai vàng

Mỹ lệ đến mức cảm hóa được cả giặc cướp, Hàn Tử Cao khiến từ thiếu nữ thường dân đến công chúa si mê. Nhưng rốt cuộc, chàng lại vướng vào lưới tình của ông vua Trần Tây để rồi chết bi thảm…
Hàn Tử Cao là người Sơn Âm, Lương Triều, vốn xuất thân từ tầng lớp nghèo hèn, phải mưu sinh bằng nghề khâu giày. Nhưng trái ngược với hoàn cảnh sống tăm tối, hèn hạ, tương truyền chàng có diện mạo đẹp đẽ, sáng tươi như ngọc, tóc mượt đen dài, mắt đẹp mày tằm. Hàn Tử Cao còn có dáng hình tuấn tú, cao dong dỏng, đôi tay dài nhìn rất cuốn hút, khiến cả nam giới lẫn nữ giới đều yêu mến, đặc biệt các thiếu nữ thì rất si mê.
Có giai thoại kể rằng, trong số những thiếu nữ ngày đêm tương tư Tử Cao có cả công chúa Trần Triều nhưng tất cả đều chỉ nhận được sự dửng dưng của chàng. Riêng vị công chúa si tình kia vì bị chối từ đã lâm bệnh, ho ra máu mà chết.
Vẻ đẹp dịu dàng đầy nữ tính của Hàn Tử Cao qua nét vẽ hậu thế.
Thời đại mà Hàn Tử Cao sống, bạo loạn nổi lên khắp nơi, giặc dã thường xuyên cướp bóc, chém giết không nương tay. Một lần khi đang ngồi đóng giày, Hàn Tử Cao thấy ầm ầm ngựa phi, tiếng hò hét kêu khóc ngày càng gần. Ngẩng lên thì đã thấy loang loáng ánh đao sắp kề vào cổ. Thế nhưng lúc Hàn Tử Cao nhìn thấy mặt kẻ định giết mình thì thanh đao cũng dừng lại, tên cướp chăm chăm nhìn mặt Tử Cao. Vẻ đẹp dịu dàng, tươi sáng của chàng thanh niên đã khiến tên cướp quen giết người không ghê tay đó chùn lại. Hàn Tử Cao thoát chết trong gang tấc. Chuyện còn kể rằng nhiều tên cướp khi nhìn thấy vẻ đẹp của Tử Cao đã vứt bỏ binh khí, chẳng nỡ tổn thương chàng dù là một sợi tóc, thậm chí còn kéo chàng chạy trốn khỏi đám hỗn loạn.
Tuy nhiên, đến khi Hàn Tử Cao tình nguyện vào cung Nam Triều, tận tâm hầu hạ Trần Văn đế Trần Tây, một người ái nam ái nữ, thì người ta mới biết tại sao bao nhiêu thiếu nữ xinh đẹp sẵn sàng đi theo mà chàng chẳng thèm đoái hoài. Vẻ đẹp dịu dàng, mềm mại của Hàn Tử Cao giờ đây cũng được nhìn nhận dưới góc độ của một kẻ “không ra nam, cũng chẳng ra nữ”.
Từ khi vào cung, Tử Cao và Trần Tây ngày đêm quấn quýt, không cần dấu giếm thân phận cũng như chuyện tình ái trái với lẽ thường. Đôi tình nhân đồng tính ăn cùng mâm, ngủ cùng giường, ngày đêm hoan lạc không chán.
Từ một kẻ tiện dân, một bước được hưởng vinh hóa phú quý và nhất mực sủng ái, Tử Cao dần dần thay đổi, không còn giữ được vẻ hiền lành đáng yêu ngày xưa mà cũng nhiệt tình cùng Trần Tây nghĩ ra nhiều trò, nhiều việc bị người đời cười chê, lên án. Một lần cao hứng, Tử Cao đòi người tình sắc phong mình là Nam Hoàng hậu và ghi vào triều luật để áp dụng về sau. Ý tưởng vô tiền khoáng hậu này được đánh giá là điên rồ hơn tất thảy mọi ý thích ngông cuồng của tất cả các mỹ nữ, hoàng hậu, công chúa từ trước đến nay.
Trần Tây say mê Tử Cao vô cùng, một lời nói ra của Tử Cao là mệnh lệnh đối với vị vua khác người này. Tuy nhiên, có vẻ Trần Tây cũng thấy rằng điều ước muốn của Tử Cao khó được quần thần chấp nhận nên đành ậm ừ hoãn binh.
Mong ước của Tử Cao chưa kịp thành hiện thực thì một lần, Tử Cao nhỏ to với Trần Tây việc gì không rõ nhưng ngay lập tức triều thần kinh hãi khi thấy Trần Tây nổi giận lôi đình và xuống chiếu giết cả dòng họ Vương Tư Mã. Hành động cảm tính này của ông vua si tình đã châm ngòi cho cuộc chiến trong vương triều và kết quả là Trần Tây để mất ngôi báu, vương triều chuyển sang tay người khác.
Trong lịch sử Trung Hoa cổ đại, đây là một câu chuyện độc nhất vô nhị nói về một người vì cuộc tình đồng tính mà dẫn đến cuộc biến loạn vương triều.
Mặc dù bị chê cười nhưng trong sử sách cũng ghi nhiều chuyện cho thấy tình cảm của Tử Cao và Trần Tây tuy “biến thái” nhưng rất nồng thắm, tình nghĩa. Sau những biến cố triều chính, Trần Tây lâm bệnh nặng, Tử Cao không khác gì một người vợ thương chồng ngày đêm gần cận chăm sóc chu đáo, tự tay cho Trần Tây ăn cơm, uống thuốc, khiến Trần Tây rất cảm động và tình nghĩa ngày càng sâu nặng. Lúc lâm chung, Trần Tây đuổi hết mọi người ra ngoài, trong cung chỉ còn một mình với Tử Cao, cùng khóc lóc nói những lời ly biệt.
Sau khi “người tình” qua đời, vương triều rơi vào tay kẻ khác, Hàn Tử Cao biết mình cũng chẳng sống được bao lâu nên rất an phận, im lặng sống trong góc hậu cung, trốn tránh mọi sự giao tiếp dù mới khoảng 30 tuổi. Không lâu sau Hàn Tử Cao nhận được lệnh chết, kết thúc cuộc đời ngắn ngủi của một trong những đại mỹ nam nổi tiếng nhất Trung Hoa cổ đại.
Bài viết này ta thực sự không biết là nên nghĩ thế nào a ~ Hàn Tử Cao có phải hay không đã thay đổi tính tình khi một bước trở thành tri kỉ của bậc đế vương? Hay đó là do người đời sau không chấp nhận mối tình ấy mà ghi chép sai lệch? Sự thật đằng sau mối tình ấy là gì? Không ai biết, chuyện tình này mãi mãi vùi chôn trong tầng tầng cát bụi thời gian. Lịch sử là lịch sử, chúng ta chỉ có thể suy đoán phần nào dựa trên những cổ vật, ghi chép xa xưa. Lịch sử của một triều đại được quyết định bởi người đứng đầu triều đại ấy ,đồng thời chịu ảnh hưởng của người đứng đầu triều đại sau. Vì thế, lịch sử có thể khách quan nhưng chủ quan là không ít a ~ Đây là một ý kiến khác về Tử Cao mà ta lấy được trên blog của http://vn.360plus.yahoo.com/zizi-ngoc
Hàn Tử Cao, người Sơn Âm, Cối Kê, Lương Triều, xuất thân từ tầng lớp hạ tiện, phải mưu sinh bằng nghề làm giày dép.
Tương truyền, chàng có “diện mạo đẹp đẽ, khiết bạch sáng tươi, tựa như người ngọc. Tráng vuông tóc mượt, mày tằm tự nhiên, ai thấy đều mến” (容貌艳丽,纤妍洁白,如美婦人。螓首膏髮,自然娥眉,見者靡不嘖嘖:Dung mạo diễm lệ, tiên nghiên khiết bạch, như mỹ phụ nhân. Tần thủ cao phát, tự nhiên nga mi, kiến giả mị bất trách trách). Xét về khuôn mặt đẹp, thì Hàn Tử Cao hơn hẳn Chu Tiểu Sử – một mỹ thiếu niên nổi tiếng đời Tấn).
Tử Cao sinh ra trong thời loạn quân, kẻ địch mặc sức huơ chiếc thương dài mà chém giết điên dại, nhưng khi nhìn thấy Hàn Tử Cao thì lại vứt bỏ binh khí trong tay, lại chẳng có ai nỡ lòng sát hại chàng, dù là một sợi tóc. Sử viết rằng: Lính cuồng huơ thương sắc nhưng vì lòng bất nhẫn nên chỉ huơ xuống nửa chừng, có tên lại giúp chàng vượt ra xa. Từ đó có thể thấy Hàn Tử Cao đẹp đến mức nào.
Không chỉ có khuôn mặt đẹp mà chàng có thân hình cao dong dỏng, đôi tay dài, thiện việc bắn tên cưỡi ngựa, dáng hình tuấn tú, da thịt đầy mị lực, quả thực là rất đỗi đẹp đẽ, khiến người ta không thể quyến luyến. Có biết bao nhiêu thiếu nữ, trong đó có cả công chúa Trần Triều (陳朝), họ đều thương thầm Tử Cao đến si dại, đêm ngày tưởng nhớ khiến ho ra máu mà chết.
Nhưng Hàn Tử Cao lại cam tâm hạ mình hầu hạ Trần Văn đế Trần Tây (陳茜) của Nam triều (đây là một người đồng tính luyến ái), họ ăn cùng mâm, ngủ cùng giường, ngày đêm không cách xa nhau. Và lại do một lời của Tử Cao, Trần Tây đã nổi giận và tiêu diệt cả dòng họ Vương Tư Mã (王司馬), cuối cùng đã tạo nên kết cuộc triều Lương bị diệt vong và triều Trần được kiến lập.
Trong lịch sử Trung Quốc, đây là một câu chuyện độc nhất vô nhị nói về một người vì cuộc tình đồng tính mà dẫn đến cuộc biến loạn vương triều. Lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng trong lịch sử Trung Quốc, Hàn Tử Cao là người đề xướng ra khái niệm nam hoàng hậu (男皇后), tuy rằng chưa trở thành hiện thực, nhưng sự thật về sắc đẹp khuynh thành của Hàn Tử Cao lại không thể phủ nhận.
Khi Trần Tây bị bệnh, Tử Cao đã hầu nước bưng thuốc, giây phút không xa, khiến cho Trần Tây được an ủi rất lớn trong những giờ phút sắp lìa đời. Tất cả mọi người trong một hoàng cung rộng lớn đều bị đuổi ra ngoài cửa, chỉ riêng Hàn Tử Cao được hầu hạ Trần Tây, sống qua khoảng thời gian cuối cùng của hai người. Sau khi Trần Tây mất, Tử Cao bị ban cho tội chết, khi ấy chàng chỉ mới ba mươi tuổi.
_____Kết hạ_____